không quan tâm
có những ngày trời nóng bức đến mức mình chỉ muốn có một cái cây ở đây để che mát cho tâm hồn mình. nhưng bản thân cái cây có mát không? đâu phải lúc nào cũng có thể mát. cái cây cũng vất vả hút nước sâu tận bên dưới lòng đất để có thể lớn lên, một cách đau đớn. và một cách đầy tự hào. cái cây sẽ reo vui mỗi khi mình lại gần, bằng những chiếc lá xinh đẹp của nó đổi màu mùa qua mùa. mùa đông năm ngoái đây thôi, cái cây trụi lá để lại nguyên bộ cành lá hùng dũng đen trơ trụi. vậy mà mùa xuân, cây đỏ rực với những mầm non trước sự sững sờ của mình ngày mình quay lại. còn hôm kia, cái cây cổ thụ to lớn ấy đầy những lá xanh. những chiếc lá rung rung trong làn gió nóng mùa hè. từng chiếc lá ấy như lọc qua bớt gió nóng, làm cho không khí dịu đi trước khi gió đến được với mình. vậy nên cái cây ở trong đầu mình mấy hôm nay. mình hay thì thầm với cái cây vào trước khi đi ngủ, và sau khi thức dậy. mình nguyện cầu cho cái cây ban cho mình sức mạnh mãnh liệt của nó để có thể tiếp tục sống tốt ...